"Ý cô là... cho dù chúng ta có rời khỏi khách sạn này, quy tắc của Lệ quỷ vẫn sẽ có hiệu lực sao?" Hai mắt Trần Lâm Đình dần mở to. "Nhưng sao có thể như thế được? Tôi nhớ... Lệ quỷ trong Cơn ác mộng có phạm vi giới hạn cơ mà, nếu không thì... thế giới này chẳng phải đã loạn cào cào lên từ lâu rồi sao?"
Cô cảm thấy chuyện này thật khó tin. Khoan bàn đến việc "thế giới" bên ngoài cánh cửa khách sạn kia có được tính là một "không gian" hay không, chỉ riêng việc Lệ quỷ không thể rời khỏi phạm vi giới hạn vốn dĩ đã là một nhận thức chung mang tính quy luật rồi.
Nếu ma quỷ có thể tùy ý rời khỏi khách sạn này, vậy thì con người trên thế giới này lấy đâu ra đường sống nữa?
Thấy vậy, cô gái tóc ngắn chỉ hỏi ngược lại một câu: "Cô thử nghĩ xem, nếu bây giờ tôi lập tức cắm đầu chạy ra khỏi khách sạn này thì chuyện gì sẽ xảy ra?"




